ke mot trai nghiem cua em

Văn mẫu lớp 6: Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ về người thân trong gia đình

Tin tức tổng hợp
Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của em về một người bạn mà em nhớ mãi

Hôm nay, Mobitool sẽ cung cấp Bài văn mẫu lớp 6: Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ về người thân trong gia đình, thuộc phần nói và nghe của sách Cánh Diều. Hãy cùng tham khảo với mobitool nhé

Văn mẫu lớp 6: Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ về người thân trong gia đình Tài liệu gồm có dàn ý và 8 bài văn mẫu lớp 6, nhằm mục đích phân phối thêm ý tưởng sáng tạo cho bài viết của những bạn học viên. Mời tìm hiểu thêm nội dung cụ thể dưới đây.

Mục lục

Dàn ý kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của em ngắn gọn nhất

Dưới đây là phần hướng dẫn Dàn ý kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của em ngắn gọn nhất mới nhất giuớ khái quát ý chính làm bài tốt hơn :

Dàn ý kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của em ngắn gọn nhất

1. Mở bài kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của em ngắn gọn

Giới thiệu về người thân trong gia đình và vấn đề, trường hợp người thân trong gia đình để lại ấn tượng thâm thúy trong em.

2. Thân bài viết lại một trải nghiệm đáng nhớ của em

– Lý do Open trải nghiệm. – Diễn biến của trải nghiệm :

  • Thời gian, địa điểm diễn ra trải nghiệm.
  • Ngoại hình, tâm trạng: khuôn mặt, ánh mắt, nụ cười…
  • Hành động, cử chỉ: trò chuyện, giúp đỡ…
  • Tình cảm, cảm xúc: yêu quý, trân trọng, biết ơn…

3. Kết bài nói và nghe kể lại một trải nghiệm đáng nhớ

  • Bài học nhận ra sau trải nghiệm.
  • Thái độ, tình cảm đối với người thân sau trải nghiệm.

Tổng hợp bài văn mẫu viết bài văn kể lại một trải nghiệm đáng nhớ

Tổng hợp bài văn mẫu viết bài văn kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của em ngắn gọn với những bài văn mẫu hay, ngắn gọn và phong phú sẽ giúp những em có thêm tài liệu tìm hiểu thêm, để học tập tốt môn Ngữ văn 6. Tổng hợp bài văn mẫu viết bài văn kể lại một trải nghiệm đáng nhớ

Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của em ngắn gọn – Mẫu 1

Trong mái ấm gia đình, người tôi yêu quý nhất chính là ông nội. Tuy rằng hiện tại ông đã không còn nữa, nhưng ông đã dạy cho tôi rất nhiều bài học kinh nghiệm quý giá để tôi trưởng thành hơn. Nhà tôi có một khu vườn rất to lớn. Khu vườn được ông chăm nom nên cây cối quanh năm đều xanh tốt. Những cây ăn quả đã cho trái ngọt không biết bao nhiêu mùa. Mỗi buổi sáng, ông thường ra vườn chăm nom cây cối. Lúc đó, tôi lại chạy theo ông để đòi được tưới tắm cho cây cối trong vườn. Ông còn dạy tôi cách lắng nghe âm thanh của khu vườn nữa. Bạn phải nhắm mắt và cảm nhận từng sự hoạt động để thấy được những điều kỳ diệu. Tiếng gió thổi rì rào qua từng cánh lá. Tiếng chim hót ríu rít vang vọng cả khu vườn. Tiếng trái cây đung đưa theo nhịp … Không chỉ vậy, ông còn dạy cho tôi về cách chăm nom những loại cây trong vườn : những loại cây ăn quả như nhãn, ổi, cam ; hay những loại hoa lá cây cảnh như : hoa lan, hoa hồng … Đó là những bài học kinh nghiệm mà tôi chẳng thể nhớ được hết, nhưng vẫn chú ý lắng nghe ông nói. Mỗi lần tưới cây xong xuôi, ông cháu tôi lại mang ghế ra ngồi dưới vườn cây. Ông sẽ kể cho tôi nghe nhiều câu truyện hay. Đó không phải là những truyện cổ tích mà bà thường hay kể, mà là chuyện về đời sống của chính ông thời xưa. Tôi chú ý lắng nghe, cảm nhận câu truyện của ông. Cuộc sống thời xưa khó khăn vất vả. Mỗi khi ngồi nghe ông kể, nhìn thấy đôi mắt nhân hậu của ông có vẻ như đang nhớ lại một thời đã xa. Qua những câu truyện của ông, tôi dần lớn lên. Tôi thầm cảm ơn những ngày tháng được sống cùng ông nội. Vì ông đã dạy cho tôi những bài học kinh nghiệm thật giá trị. Từ tận đáy lòng, tôi cảm thấy yêu thương và kính trọng ông rất nhiều.

Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của em về người thân trong gia đình – Mẫu 2

Gia đình có vai trò thật quan trọng, và so với tôi cũng vậy. Trong mái ấm gia đình, người mà tôi yêu thương nhất chính là mẹ. Mẹ tôi là một người phụ nữ đơn giản và giản dị. Nhưng mẹ đã dành cho tôi những sự quyết tử thật khác thường. Bố mẹ chia tay khi tôi còn rất nhỏ. Tôi sống cùng với mẹ. Mẹ vừa phải làm mẹ, vừa phải làm bố. Nhờ có tình yêu thương vô bờ của mẹ đã lấp đầy khoảng trống tình cảm của bố. Còn nhớ tuần trước, tôi đến nhà Hồng – cô bạn thân cùng lớp chơi. Do quá mải chơi nên khi về đến nhà thì trời đã tối. Tôi nghĩ thầm trong lòng rằng kiểu gì khi về đến nhà mẹ cũng mắng. Nhưng khi tôi về đến nơi, bước vào nhà lại thấy thật yên tĩnh, chỉ nhìn thấy trên bàn là cơm canh nóng giãy, mà không thấy mẹ đâu. Tôi ăn cơm xong mà lòng đầy lo âu. Tôi lén vào phòng của mẹ, thì nhìn thấy mẹ đang nằm trên giường. Tôi khẽ gọi : “ Mẹ ơi ! ” nhưng không thấy tiếng vấn đáp. Cảm thấy lo ngại, tôi chạy đến bên giường, khi chạm vào người mẹ thì thấy nóng bừng. Có lẽ mẹ đã bị sốt. Bỗng nhiên tôi cảm thấy sợ hãi, xen lẫn cả sự ân hận. Tôi tự trách mình mải chơi, trong khi mẹ thì phải thao tác khó khăn vất vả, lại bị ốm mà vẫn cố gắng nỗ lực nấu cơm cho tôi. Tự trấn an bản thân, tôi nhanh gọn chạy đi lấy khăn mặt lạnh đắp lên trán mẹ. Rồi còn nấu một chút ít cháo ăn liền và mua thuốc cho mẹ. Một lúc sau, có vẻ như đã khá hơn, mẹ tỉnh dậy. Tôi thuyết phục mẹ ăn cháo và uống thuốc. Mẹ vừa ăn vừa mỉm cười nhìn tôi. Xong xuôi, tôi nhìn mẹ, rồi ôm lấy mẹ và bật khóc nức nở : “ Con xin lỗi mẹ ạ ! ”. Mẹ chỉ ôm tôi vào lòng rồi nhẹ nhàng nói : “ Không sao đâu ! Nín đi con ! ”. Sáng hôm sau, mẹ đã khỏe hẳn và hoàn toàn có thể đi làm thông thường. Nhưng nhờ có trải nghiệm ngày hôm qua mà tôi mới biết mẹ đã khó khăn vất vả vì tôi như thế nào. Tôi thầm nhắc nhở bản thân phải nỗ lực học tập hơn, trợ giúp mẹ nhiều hơn để mẹ khỏi lo ngại, khó khăn vất vả. Đối với tôi, mẹ chính là nguồn ánh sáng diệu kỳ. Sau hôm đó, tôi có vẻ như đồng cảm thêm công ơn của mẹ, cũng như hiểu được rằng :

“Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi suốt đời, lòng mẹ vẫn theo con”

( Con cò, Chế Lan Viên )

Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ về người thân trong gia đình – Mẫu 3

Mỗi lần về quê thăm ông bà ngoại, tôi đều có những trải nghiệm thật đáng nhớ. Vùng quê thanh thản đem đến nhiều điều tuyệt vời và mê hoặc. Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ về người thân trong gia đình Đó hoàn toàn có thể là những buổi sáng thức dậy thật sớm để cùng ông đi dạo trên cánh đồng lúa bát ngát, cảm nhận mừi hương của bông lúa mới. Đó là những bữa cơm ngon lành mà bà ngoại nấu, dù đơn giản và giản dị nhưng chan chứa tình yêu thương của bà. Đó là những buổi chiều cùng đám bạn trong xóm đi thả diều, bắt cá ngoài đồng. Thật nhiều kỉ niệm xinh xắn nhưng có lẽ rằng có một kỉ niệm mà tôi vẫn còn nhớ mãi cho đến giờ đây. Đó là kỉ niệm xảy ra vào lúc tôi mười tuổi. Tôi và anh Hoàng – anh trai của tôi rủ nhau đi câu cá. Hai đồng đội tôi ngồi câu cá được một lúc thì nghe thấy tiếng hò reo sôi sục. Phía đằng xa là một nhóm học viên đang thi lượn lờ bơi lội. Chúng tôi chạy đến chỗ cuộc thi diễn ra. Thì ra là nhóm bạn hàng xóm tôi mới quen hôm trước. Tôi cảm thấy rất thú vị, liền đề xuất được tham gia. Tôi liền rủ anh Hoàng nhưng anh lại phủ nhận. Tôi biết vì sao anh Hoàng phủ nhận tham gia. Trước đây, anh từng đạt giải Nhất cuộc thi bơi của thành phố. Anh rất yêu dấu lượn lờ bơi lội. Bạn bè, người thân trong gia đình đều nói anh có kĩ năng. Nhưng vì một sự cố, anh đã từ bỏ tham vọng của mình. Điều đó đã khiến tôi cảm thấy rất buồn … Nhóm tranh tài của chúng tôi gồm có năm người. Trọng tài là Tuấn – người bạn hàng xóm thân thương nhất của tôi. Sau khi trọng thổi còi mở màn hiệp đấu. Hai tuyển thủ từ tư thế chuẩn bị sẵn sàng đã nhanh gọn vào cuộc đua. Tiếng hô hào, cổ vũ vang vọng khắp con sông. Các đối thủ cạnh tranh ngang sức ngang tài, không ai chịu kém ai vẫn đang bơi song song nhau. Tôi cố gắng nỗ lực bơi rất là. Bỗng nhiên tôi cảm thấy chân bên trái của mình bị tê. Tôi bơi chậm lại rồi dần tụt lùi phía sau. Tôi nghe thấy có tiếng ai hoảng loạn kêu lên : “ Hình như thằng Lâm bị chuột rút rồi ”. Tôi vùng vẫy trong nước. Nhưng không hề bơi tiếp. Không biết bản thân đã uống biết bao nhiêu là nước. Trong lúc mê man, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc : “ Lâm ơi, em ơi ! Mau tỉnh lại đi em ! ”. Cho đến khi tỉnh táo thì tôi đã thấy anh Hoàng trước mặt mình. Khuôn mặt của anh đầy lo ngại. Hình như chính anh Hoàng là người đã cứu tôi. Tôi từ từ tỉnh lại. Tôi thấy mọi người xung quanh đều thở phào nhẹ nhõm. Có tiếng nói cất lên : “ Anh Hoàng tài thật, ở khoảng cách xa như vậy mà đã cứu được Lâm một cách thần kỳ ! ”. Có tiếng hưởng ứng : “ Đúng vậy ! ”, “ Đúng vậy ! ” … Tôi mỉm cười, lòng đầy tự hào rồi nhìn anh Hoàng, khẽ nói : “ Cảm ơn anh ! ”. Nhờ có trải nghiệm ngày hôm đó, tình cảm của hai bạn bè càng trở nên thắm thiết. Không chỉ vậy, anh Hoàng còn quay trở lại tập luyện để chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc thi bơi dành cho thiếu niên sắp diễn ra. Một trải nghiệm nhỏ nhưng đem đến cho bạn bè tôi thật nhiều điều tốt đẹp.

Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ về người thân – Mẫu 4

Trong đời sống, tất cả chúng ta sẽ có rất nhiều những trải nghiệm đáng nhớ. Đối với tôi, trải nghiệm bên cạnh những người thân trong gia đình trong mái ấm gia đình là xinh xắn và đáng quý nhất. Gia đình em có bốn thành viên : bố, mẹ, em và em trai. Bố mẹ khi nào cũng yêu thương và lo ngại, chăm nom cho em. Nhưng mẹ là người dạy cho em rất nhiều điều có ích. Chủ nhật tuần trước là ngày sinh nhật của bố. Em đã giúp mẹ lên kế hoạch để tổ chức triển khai sinh nhật cho bố. Anh trai sẽ đảm nhiệm trang trí nhà cửa, sẵn sàng chuẩn bị quà. Còn em và mẹ sẽ đảm nhiệm sẵn sàng chuẩn bị những món ăn. Chiều hôm đó, bác Hoàng – hàng xóm của mái ấm gia đình đã giúp em rủ bố đi chơi đá bóng. Mọi người trong mái ấm gia đình sẽ có khoảng chừng ba tiếng để chuẩn bị sẵn sàng. Anh trai đã quét dọn và trang trí nhà cửa. Em đã cùng với mẹ nấu một bữa ăn thịnh soạn. Em giúp mẹ một số ít việc làm vặt như : nhặt và rửa rau, băm thịt. Sau hơn một tiếng đồng hồ đeo tay bận rộn trong căn nhà bếp của mẹ. Em và mẹ đã nấu được một bàn ăn thật mê hoặc. Rất nhiều món ăn mà bố thích như sườn xào chua ngọt, thịt bò xào măng, cua rang me … Đặc biệt là món trứng rán nhồi thịt – món ăn bố thích nhất do chính tay em làm. Tất nhiên mẹ đã ở bên cạnh để hướng dẫn em hoàn thanh. Một bàn ăn mê hoặc đã được sắp xếp đâu vào đây. Em cảm thấy để nấu được một bữa ăn thịnh soạn thật sự rất kì công. Nhờ vậy, em hiểu rằng mẹ đã khó khăn vất vả như thế nào. Khi bố quay trở lại nhà, bố đã cảm thấy rất giật mình khi nhận được món quà đặc biệt quan trọng từ ba mẹ con. Gia đình em đã có một bữa ăn vui tươi, ấm cúng. Ăn cơm xong, em cùng với anh trai quét dọn, rửa bát. Sau đó, cả nhà cùng ngồi trò chuyện với nhau ở phòng khách. lâu lắm rồi, em mới cảm thấy niềm hạnh phúc như vậy. Lần tiên phong, em đã có một trải nghiệm thật mê hoặc – giúp mẹ nấu ăn. Em đã nhận ra việc làm nội trợ không hề thuận tiện. Em cảm thấy yêu thương mẹ nhiều hơn.

Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của em về người thân – Mẫu 5

Tết năm nay, em đã có một trải nghiệm mê hoặc cùng với mọi người trong mái ấm gia đình. Hai mươi tám Tết, cả nhà em đã cùng nhau đi chợ hoa xuân. Đây là lần tiên phong, em được đi chợ hoa. Theo lời mẹ kể, từ hai mươi lăm đến ba mươi tết, khi ra đường là đã thấy những hàng bán hoa. Những người người đến xem đông như trẩy hội. Chợ hoa ngày cuối năm sinh động và náo nhiệt không kém những khu chợ nhà hàng Tết. Hai đồng đội háo hức theo chân cha mẹ đi ngắm hoa. Những dãy đào, dãy quất được xếp thẳng tắp. Gương mặt người bán, kẻ mua đều tươi rói, hớn hở vì một mùa xuân mới lại sắp về. Bên cạnh những quầy bán hàng bán đào và quất là những gian bán hoa tươi. Các loại hoa được bày bán rất phong phú. Hoa hồng, hoa cúc, hoa vi-ô-lét, hoa lan, hoa dơn, hoa thược dược … Tất cả tạo nên một bức tranh nhiều sắc tố cho chợ hoa. Người bán hồ hởi mời chào khách mua hoa, người mua vừa chiêm ngưỡng và thưởng thức những đóa hoa đẹp nhất vừa đắn đo lựa chọn những bó hoa đủ mọi sắc màu. Người ta đi chợ hoa như đi trẩy hội để dành cho mình những sắc hương đẹp nhất mang về trang hoàng và mang không khí tết về với mái ấm gia đình. Đông đúc nhất phải là những khu bán đào, mai và quất. Bởi đây là những loại cây đặc trưng của ngày tết, nên mọi người đều muốn mua một chậu đào, mai hoặc quất về chơi Tết. Những chậu cây được tạo với nhiều hình dáng độc lạ. Những nụ hoa đào, hoa mai đã mở màn bung nở trong những cơn mưa xuân. Bố mẹ đang ngắm một chậu đào. Còn em và chị gái thì mải chụp những bức ảnh đẹp nhất. Rất lâu sau, bố em cũng chọn được một chậu đào rất đẹp. Khi cha mẹ mang chậu hoa về, em cảm thấy rất thích nó. Đã bao lâu nay, Tết trở thành một tiệc tùng nằm trong niềm mong đợi và không hề thiếu của con người Nước Ta. Và những khu chợ hoa cũng đã trở thành một nét đặc trưng không hề thiếu của những ngày tết. Tôi đã có một trải nghiệm thật mê hoặc vào Tết năm nay.

Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của em ngắn – Mẫu 6

Mỗi người đều có rất nhiều những trải nghiệm đáng nhớ. Nhưng chắc rằng những trải nghiệm cùng với người thân trong gia đình trong mái ấm gia đình luôn đẹp tươi nhất. Chắc hẳn mỗi người đều nhớ như in về lần tiên phong đi học. Tôi cũng vậy. Sáng hôm đó, tôi thức dậy từ rất sớm. Sau khi ăn sáng xong, tôi đeo chiếc cặp mới để sẵn sàng chuẩn bị đến trường. Đúng bảy giờ, ông nội chở tôi đi học trên chiếc xe đạp điện cũ. Đường phố ngày hôm nay thật sinh động. Tôi thì cảm thấy vô cùng háo hức. Tôi mặc bộ đồng phục mới, đi đôi dép mà mẹ đã khuyến mãi ngay cho tôi. Ông nội đi gửi xe rồi dắt tôi vào trường. Cô giáo đã đứng ở cửa lớp để nghênh tiếp học viên mơi. Tôi nhìn cô giáo, rồi quay lại nhìn ông. Ông mỉm cười, và còn nói lời động viên tôi : – Đi đi cháu, ông tin cháu gái của ông ! Khi nghe ông nói, tôi như được tiếp thêm sức mạnh. Tôi chào tạm biệt ông và ngồi vào chỗ theo sự sắp xếp của cô. Tiết học tiên phong, cô giáo nhu yếu cả lớp sẽ tự ra mắt về bản thân. Tôi nhớ đến lời ông nội dặn phải luôn tự tin. Tôi đã ra mắt cho cô giáo và những bạn nghe về bản thân. Sau khi tiết học kết thúc, những thành viên trong lớp đã thêm hiểu nhau hơn. Những tiết học sau đó đều rất vui tươi. Chúng tôi chú ý lắng nghe tiếng cô giáo giảng bài. Sau đó, cô giáo nhu yếu cả lớp đọc đồng thanh theo cô. Giọng đọc của cả lớp nghe thật to và rõ ràng. Tiết học tiên phong thật suôn sẻ. Tôi còn nhiệt huyết giơ tay phát biểu và được cô giáo khen nữa. Điều đó khiến tôi rất niềm hạnh phúc. Chiều về, khi nhìn thấy ông nội, tôi sung sướng chạy ùa vào lòng ông. Trên đường về nhà, tôi kể cho ông nghe về buổi học tiên phong. Ông còn khen tôi ngoan ngoãn. Tôi cảm thấy hãnh diện lắm. Ngày tiên phong đi học thật tuyệt vời. Nhờ có ông nội, tôi đã trở nên tự tin hơn, hòa đồng hơn. Tôi sẽ nỗ lực học tập thật tốt để ông nội cảm thấy tự hào về cháu gái của mình.

Viết một đoạn văn kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của em – Mẫu 7

Trong mái ấm gia đình, người tôi thân mật nhất có lẽ rằng chính là anh trai. Tôi và anh trai đã có rất nhiều những trải nghiệm đáng nhớ cùng nhau. Anh trai của em năm nay mười tám tuổi. Tên của anh là Nguyễn Trung Hiếu. Anh có dáng người cao ráo nhưng hơi gầy. Khuôn mặt trái xoan. Vầng trán cao và chiếc mũi thẳng. Anh không chỉ đẹp trai mà còn học rất giỏi. Suốt mười hai năm liền anh đều đạt học viên giỏi. Trong nhà khắp nơi đều lưu giữ bằng khen của anh. Bên cạnh đó, anh tôi chơi thể thao rất giỏi, nhất là với bộ môn bóng đá. Ước mơ của anh là trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp. Trước đây, tôi thường thấy anh mỗi buổi chiều đi học về là lại theo những anh trong xóm đi đá bóng. Trận đấu nào anh tham có anh tham gia thì đội nhà cũng đều thắng lợi. Hiện nay, anh đã có thời cơ tranh tài cho câu lạc bộ bóng đá của thành phố. Mọi người trong mái ấm gia đình đều rất tự hào về anh. Dường như mọi sự chú ý quan tâm đều hướng đến anh. Đã có lúc, tôi cảm thấy vừa ngưỡng mộ lại vừa ghen tị với anh. Tôi cũng muốn trở thành một cầu thủ bóng đá. Một lần nọ, anh rủ tôi ra sân vận động chơi. Chúng tôi cùng nhau chạy bộ để rèn luyện sức khỏe thể chất. Sau đó, anh còn dạy tôi đá bóng. Tôi rất giật mình nhưng cũng chú ý lắng nghe, làm theo những điều anh dạy. Anh còn nói rằng từ thời điểm ngày hôm nay anh sẽ dạy tôi về bóng đá. Tôi đã học được rất nhiều kỹ năng và kiến thức hữu dụng về kĩ năng đá bóng. Tôi vui lắm, và rất cảm động. Không ngờ anh trai lại chăm sóc tôi như vậy. Điều đó khiến tôi cảm thấy phải nỗ lực hơn để hoàn toàn có thể giống như anh. Trải nghiệm này so với tôi thật có ích. Cũng nhờ như vậy mà tôi cảm thấy yêu quý anh trai của mình nhiều hơn. Tôi sẽ liên tục nỗ lực để hoàn toàn có thể thành công xuất sắc như anh trai của mình.

Hãy kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của em ngắn – Mẫu 8

Tôi có rất nhiều kỉ niệm đẹp về những người thân trong gia đình trong mái ấm gia đình. Những kỉ niệm đó đã đem lại cho tôi rất nhiều bài học kinh nghiệm quý giá về đời sống. Người tôi gắn bó nhất trong mái ấm gia đình là anh trai của tôi. Hiện tại, anh trai tôi đang là một sinh viên ĐH. Anh tên là Tùng. Anh không chỉ đẹp trai mà còn học rất giỏi. Nếu nói đến học lực thì anh là một tấm gương điểm sáng để cho lũ trẻ nhỏ hàng xóm noi theo. Nhưng nhắc đến anh trai, tôi sẽ nghĩ về những trải nghiệm cùng anh triển khai khi còn nhỏ. Nhớ nhất là khi tôi lên năm tuổi, anh trai đã đưa tôi đi câu cá ở con sông gần làng. Đây là lần tiên phong tôi được đi câu cá. Chính thế cho nên, tôi cảm thấy rất háo hức. Đầu tiên, hai bạn bè đã đi ra vườn để đào giun đất làm mồi câu. Sau đó, cả hai cùng nhau ra sông câu cá. Anh Tùng đã dạy tôi cách gắn mồi câu, cách câu cá. Khi nhìn anh làm, tôi cảm thấy vô cùng khâm phục. Anh trai của tôi thật giỏi. Chúng tôi đã ngồi câu rất lâu. Vì là lần tiên phong, nên tôi còn gặp phải nhiều khó khăn vất vả. Từ việc gắn lưỡi câu, mồi câu … Nhưng nhờ có anh Tùng kiên trì dạy mà lần tiên phong tôi đã câu được một con cá. Đó là một trải nghiệm thật tuyệt với tôi. Bố mẹ bận rộn việc làm, anh trai là người luôn dạy cho tôi nhiều điều hữu dụng. Không chỉ giảng bài cho tôi, anh còn dạy tôi học võ nữa. Anh bảo con gái phải biết tự bảo vệ bản thân mình. Biết bao nhiêu là kỉ niệm đẹp tươi như vừa mới xảy ra thôi. Những năm anh học ĐH, phải xa nhà liên tục, tôi thấy nhớ anh. Nhớ những lúc anh nấu cơm dỗ tôi ăn khi tôi bị ốm còn cha mẹ bận công chuyện, những lần anh dạy tôi học bài … Nhờ có anh mà tuổi thơ của tôi luôn cảm thấy niềm hạnh phúc. Đối với tôi, anh trai là một người vô cùng quan trọng. Tôi luôn dành cho anh sự thương mến, tự hào. Và tôi mong rằng chúng tôi sẽ có thêm nhiều kỉ niệm niềm hạnh phúc hơn nữa.

Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ nhất của em trong mùa hè vừa qua

Tôi đã đến thăm Vịnh Hạ Long với mái ấm gia đình vào mùa hè năm ngoái trong kỳ nghỉ. Lâu lắm rồi mới có kỳ nghỉ hè tự do như vậy. Để sẵn sàng chuẩn bị cho chuyến đi, tôi đã sẵn sàng chuẩn bị quần áo, đồ ăn … từ hôm trước. Xe xuất bến lúc 5 h30 và mái ấm gia đình tôi đã xuất hiện tại điểm hẹn từ 5 h. Cứ tưởng mình đến sớm nhưng không ngờ nhiều mái ấm gia đình khác cũng đến trước, bố xách vali to, mẹ xách món ăn, tôi và em xách balo nhỏ. Lưu trữ một vài thứ nhỏ. Dọc đường từ TP. Hà Nội đến Quảng Ninh, trước mắt tôi là một bức tranh hùng vĩ đầy xúc động. Một tiếng đồng hồ đeo tay trôi qua trong lúc xe quay vòng giữa cầu và núi đá nhỏ, đoàn mở màn thăm quan động bằng thuyền. Từ những vòm đá cao nhất đến cầu vồng đầy sắc tố của những cột đá và thạch nhũ, tôi đã nghe nói rằng những hang động đẹp nhất là Dowwood Caves. Đây là một hoàng cung phong trần quanh co, một giọt nước từ thạch nhũ rơi xuống cũng đủ phá vỡ sự yên bình. Thế là cả buổi sáng, tôi và mái ấm gia đình đi thăm thú những hang động và mọi người khởi đầu chụp ảnh cảnh đẹp từ đây, hấp tấp vội vàng lên xe chạy về nhà nghỉ. Mọi người trong đoàn xuống xe thu dọn tư trang, trong lúc chờ CEO liên hệ đi vệ sinh, có khoảng chừng hai đứa trẻ tiểu học lớp 2 hoặc lớp 3 đang chạy quanh ruộng hoa. Tôi, đứa con gái nghịch ngợm nhất, theo đuổi bạn hữu và nhắc đi nhắc lại về mẹ nhưng nó không nghe lời và chỉ thích chơi với bạn. trở ngại ! Tại sao trưởng phi hành đoàn giữ liên lạc lâu như vậy và cả đoàn định gặp nhau, nhưng từ xa, những hướng dẫn viên du lịch đã lấy chìa khóa của mình.

Chiều cả nhà ra vườn hoa chụp ảnh kỷ niệm rồi lên núi gần nhà nghỉ ‘Thăng Long’ để ngắm cảnh., Tôi và Tôi được quay riêng. Khi lấy nó, nó nói:

– Này, tôi hơi ăn ảnh ! Tôi vấn đáp : – Này ! không chắc. Nghe vậy, thợ chụp ảnh nói : – Cả hai ngừng tranh cãi và thấy họ đều ăn ảnh. Hai người đã tranh tài như vậy, và sau cuối, hai người trong bức ảnh trông như những kẻ ngốc. Chụp ảnh xong cả nhà đi chợ mua tôm cá gọi là nghỉ hè. trở ngại ! Chợ Hạ Long sinh động hơn TP. Hà Nội. Khi chợ khởi đầu, hàng loạt quầy bán hàng xếp hàng dài chào khách, bày bán dưa hấu, cá, tôm, thịt, …. Tuy nhiên, những vựa tôm, cá là sinh động nhất vì hầu hết hành khách đều muốn mua quà về dịp lễ. Tôi và mẹ nhìn quanh shop quần áo trẻ nhỏ cạnh khu đồ ngọt và thấy khá nhiều người mua, đặc biệt quan trọng là những bậc cha mẹ mua quần áo cho con. Khi hai đứa trẻ thấy mẹ mắng vì có hai đứa con long dong, chúng liền nói với mẹ rằng hãy chăm nom bé Me thật tốt để không khi nào bị lạc nữa. Vào buổi tối, đèn được bật lên và tôi, mẹ và bé Mi đi uống trà ở quán cạnh khách sạn nơi mái ấm gia đình đang ở. Cha tôi đọc báo và xem TV trong phòng nghỉ. Thời gian trôi qua, đoàn mở màn trở về TP.HN. Sự điệu đàng của Vịnh Hạ Long khiến nó trở thành điểm đến quanh năm của hành khách trong và ngoài nước. Mọi người du lịch thăm quan nơi này, nghỉ ngơi, tắm biển … và ai cũng sảng khoái, mãn nhãn với kỳ quan quốc tế. Ngoài nội dung ở trên, những em cũng hoàn toàn có thể khám phá thêm bài Tự Tình – Hồ Xuân Hương, Kể về chuyến thăm những di tích lịch sử lịch sử vẻ vang chuẩn bị sẵn sàng lên lớp trong SGK Tiếng Việt lớp 5. Ngoài ra, phân môn Chính tả Rừng xanh trong chương trình Tiếng Việt lớp 5 là những tiết học quan trọng mà những em cần đặc biệt quan trọng chú ý quan tâm.

Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ mà em đã trực tiếp trải qua

Mỗi lần về quê thăm ông bà ngoại là một trải nghiệm đáng nhớ. Vùng quê yên bình mang đến nhiều điều tuyệt vời và mê hoặc. Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ mà em đã trực tiếp trải qua Buổi sáng thức dậy bạn sẽ cùng người ấy dạo bước qua cánh đồng lúa bạt ngàn và cảm nhận hương lúa mới nở. Đồ ăn ngon do một người bà giản dị và đơn giản nhưng chân thành sẵn sàng chuẩn bị. Chiều thả diều câu cá ngoài đồng cùng lũ bạn trong xóm. Có rất nhiều kỷ niệm đẹp, nhưng hoàn toàn có thể có 1 số ít vẫn còn đó cho đến nay. Tôi nhớ khi tôi mười tuổi. Tôi và anh trai rủ nhau đi câu cá. Tôi và anh trai đang câu cá được một lúc thì nghe tiếng hô lớn. Có một nhóm học viên đang chơi bơi ở phía xa. Tôi chạy đến nơi tổ chức triển khai cuộc thi. Đó là một buổi tụ tập của những người hàng xóm mà tôi gặp hôm trước. Tôi đã rất chăm sóc đến việc tham gia. Tôi mời ngay anh Hoàng nhưng anh ấy khước từ. Tôi là Mr. Tôi biết tại sao Hoàng khước từ tham gia. Trước đó, anh từng đạt giải nhất những cuộc thi lượn lờ bơi lội của thành phố. Anh ấy thích lượn lờ bơi lội. Bạn bè và người thân trong gia đình đều nói anh có tài năng. Tuy nhiên, một sự cố đã đưa anh ta phải dừng lại. Điều đó làm tôi rất buồn … Đội thi của chúng tôi gồm 5 người. Trọng tài là người hàng xóm thân thiện nhất của tôi, Tuấn. Hiệp đấu khởi đầu khi trọng tài thổi còi. Hai vận động viên chạy trong tư thế chuẩn bị sẵn sàng nhanh gọn tham gia. Tiếng reo hò, cổ vũ vang dội cả khúc sông. Đối thủ ngang tài ngang sức không thua kém vẫn bơi song song với nhau. Tôi nỗ lực bơi rất là hoàn toàn có thể. Đột nhiên, tôi cảm thấy tê bì ở chân trái. Tôi bơi chậm và từ từ ngã trở lại. Tôi tá hỏa nghe ai đó hét lên : “ Hình như Lâm bị co giật ”. Tôi vùng vẫy trong nước. Tuy nhiên, anh không hề liên tục bơi. Tôi không biết mình đã uống bao nhiêu nước. Trong lúc mê man, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc. “ Tình yêu của tôi Tình yêu của tôi ! Dậy đi ! ” Cho đến khi tỉnh lại, tôi đã thấy ông Hwang ở trước mặt, vẻ mặt lo ngại, chính là ông Hwang đã cứu tôi. Tôi thức dậy từ từ. Tôi thấy mọi người xung quanh thở phào nhẹ nhõm. “ Anh ấy kĩ năng đến mức đã cứu Ram từ một khoảng cách xa như vậy một cách thần kỳ ! ” Một giọng nói vang lên. “ đúng rồi ! ” … Tôi mỉm cười tự hào, nhìn anh Hoàng và nói nhỏ : “ Cảm ơn anh ! ”. Tình cảm của hai bạn bè ngày càng bền chặt vì trải nghiệm ngày đó. Ngoài ra, anh Hoàng đã trở lại tập luyện để chuẩn bị sẵn sàng cho giải lượn lờ bơi lội cấp cơ sở sắp tới. Đó là một kinh nghiệm tay nghề nhỏ, nhưng nó đã mang lại cho tôi và những đồng đội của tôi rất nhiều điều tốt đẹp.

Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ ngày đầu tiên đi học

Trong đời sống, kiến ​ ​ thức rất quan trọng trong đời sống của tất cả chúng ta. Tuy nhiên, không phải ai trong tất cả chúng ta cũng được đến trường mà còn rất nhiều người nghèo không có điều kiện kèm theo đến trường. Và tôi là một trong những người như mong muốn được đến trường và được truyền thụ nhiều kiến ​ ​ thức cũng như những bài học kinh nghiệm đạo đức mê hoặc. Vì vậy so với em kỉ niệm ngày tiên phong đi học là một khoảnh khắc tuyệt vời, ấn tượng và khó quên trong lòng. Bây giờ, dù đang học lớp 8 tiểu học nhưng hễ nghe tiếng trống là em lại cất lên : “ Đồng … 9. 9 .. Mặt trời hai nghìn bốn trăm lẻ bảy Ngày tựu trường., Tôi lo ngại và nói, “ Làm sao tất cả chúng ta đến được trường này ? ”, “ Bạn của tôi có phải là bạn tốt không ? ” Không ? ”, “ Giáo viên có phải là người xấu không ? ” Và tôi cứ nghĩ về nhiều thứ khác nhau tương quan đến trường học, … Và những ngày này cha mẹ tôi rất bận, vì thế không phải là việc làm mà là ngày tiên phong đi học, thế cho nên bố đã đi mua bìa, nhãn dán và vở, và mẹ đã đi mua sách giáo khoa, không nghĩ ra được, tôi xé bìa phong bì, trong nháy mắt nước mắt trào ra, nhưng nhờ có mẹ an ủi, dỗ dành mà nước mắt ngừng trôi, ba tôi đã dạy tôi cách gói. Em ghi tên mình vào nhãn Ôi, rồng bay phượng múa đẹp quá. Và tôi nhớ mình đã vô tình làm đổ mực trên máy tính xách tay của mình. Tôi đã khóc nhiều hơn cả khi tôi xé bìa. Sau đó, em gái tôi đã an ủi tôi trong vài phút cho đến khi tôi ngừng khóc. Máy tính xách tay, sách giáo khoa, bút và cặp sách đều được phân phối. Phải một lúc sau tôi mới chìm vào giấc ngủ vì đêm không ngủ được. Buổi sáng thức dậy và làm vệ sinh cá thể, bố chở tôi đến trường và Tặng Kèm cho tôi một quả bóng xinh xắn với nụ cười trên môi. Tôi thấy học viên đến trường với khuôn mặt rạng rỡ và vui tươi. Khi khoác lên mình bộ đồng phục học viên đẹp, bạn cảm thấy tự tin hơn. Tôi thấy trường chúng tôi khang trang và xinh xắn. Cây cao có màu đỏ thẫm. Có bốn chiếc xích đu ở bốn góc sân trường. Tim tôi đập rộn ràng khi nghe tiếng trống khai trường vang lên “ Tông … sẵn sàng chuẩn bị … sẵn sàng chuẩn bị ”. Toàn trường mở màn xếp hàng ngay ngắn ra sân. Và tôi không biết nó va vào đâu, nhưng quả bóng bay tôi mang theo đã bị vỡ. Tôi cố gắng nỗ lực không khóc. May mắn thay, một người bạn ngồi cạnh tôi đã phát hoa cho buổi diễu hành. Sau màn diễu hành, cô giáo chủ nhiệm đón những bạn trong lớp, bạn hoa đi trước ngồi cạnh tôi. Mùi lạ của một cuốn vở mới đùng một cái tràn ngập khắp lớp học. Tôi nghĩ giải lao khoảng chừng 15 phút. Tôi ngồi thụp xuống lớp, không biết mình đang chơi với ai. Chơi game gì mà một nhóm bạn rủ rê. Thật xúc động ! Khi ra về, tôi chào tạm biệt những người bạn mới và lên xe. Bóng anh biến mất em thấy lòng xao xuyến lạ lùng. Đó là ngày tiên phong đi học của tôi. Những kỉ niệm tuyệt vời đó luôn đọng lại trong tâm lý tôi và cũng thôi thúc tôi học tập tốt hơn. Vì vậy, để không phụ lòng cha mẹ, em nguyện học thật giỏi.

Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ trong học tập

Năm ngoái tôi đã có một trải nghiệm rất đáng nhớ. Trải nghiệm đó đã biến hóa tôi rất nhiều. Từ trước đến nay, tôi luôn là một học viên rất kém trong môn Thể dục. Tất cả mọi người, kể cả tôi, đều nghĩ như vậy. Và tôi luôn nghĩ rằng mình không hề khá hơn được nữa. Mọi thứ biến hóa cho đến khi có một buổi tập thể dục vào năm ngoái. Hôm đó, tôi gặp một giáo viên mới, Mr. Tôi học với Hùng. Như thường lệ, khi bạn chơi bóng chuyền trên sân, bạn đứng nhìn và giúp nhặt bóng. Heung nhìn thấy điều này và gợi ý rằng anh ấy nên đến sân chơi với bè bạn của mình. Nghe vậy, tôi vừa quá bất ngờ vừa sợ hãi. Nhưng cô giáo vẫn nhất quyết ý kiến đề nghị tôi ra sân đá bóng cùng bạn. Lúc đầu, anh ta cứ loay hoay chân tay mà không bắt được một quả bóng nào. Tuy nhiên, anh Hùng vẫn không ngại và tỏ ra nhẫn nhịn. Những người bạn trên sân cũng tĩnh mịch chờ đón tôi như thể họ đang cổ vũ cho tôi. Vì vậy, đến cuối buổi tập, tôi đã cản phá thành công xuất sắc hơn 10 quả bóng và thậm chí còn còn ghi được một điểm cho đồng đội. Nó thực sự tuyệt vời, tôi thực sự niềm hạnh phúc. Hóa ra tôi hoàn toàn có thể chơi bóng như những bạn, nhưng không phải là không hề. Kể từ ngày đó, tôi dần tự tin và cần mẫn hơn trong những giờ học Thể dục của mình. Tôi cũng dành nhiều thời hạn hơn vào mỗi buổi tối để chạy và tập thể dục nhiều hơn. Nhờ đó, tôi khởi đầu chơi bóng từng chút một trong giờ học thể dục và lớp học cùng những bạn. Tất cả là nhờ trải nghiệm tuyệt vời trong ngày.

Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ khi đi du lịch

Ngày 2/9, kỷ niệm 75 năm Quốc khánh, tôi về thăm TP. Hà Nội với sự được cho phép của cha mẹ. Đây là một chuyến đi rất hữu dụng và ý nghĩa. Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ khi đi du lịch Mẹ tôi đã sẵn sàng chuẩn bị mọi thứ tôi cần cho chuyến đi cách đây vài ngày. Sáng hôm sau cả nhà lên đường đúng 7 h. Từ quê tôi đến TP. Hà Nội mất khoảng chừng một giờ đồng hồ đeo tay. Tôi ngồi trong xe và nhìn xung quanh. Đường phố Thành Phố Hà Nội đông đúc quá, hàng quán ven đường rất đẹp. Nơi tiên phong mái ấm gia đình chúng tôi sẽ đến thăm là mộ của Bác Hồ. Khi đến mộ ông Hồ, bạn hoàn toàn có thể cảm nhận được không khí rất trang nghiêm. Mọi người đến thăm một số lượng lớn những ngôi mộ. Người dân xếp hàng dài để được gặp Bác. Họ đến từ khắp nơi trên quốc gia. Bên ngoài trời khá nắng, nhưng cảm xúc vẫn rất tuyệt. Tôi và cha mẹ xếp hàng dài để vào lăng. Khoảng một giờ sau, mái ấm gia đình cô vào lăng. Bên trong mộ ông Hồ khá lạnh. Tất cả những người lính đứng gác rất trang nghiêm. Đây, Bác Hồ đang nằm. Khuôn mặt của cô chú tốt bụng như thế nào ? Râu dài, tóc bạc. Vầng trán cao và rộng. đôi môi đang cười Nhìn thấy anh ấy nằm xuống khiến tôi cảm thấy trân trọng và tự hào vô cùng. Sau khi viếng mộ Bác, chúng tôi cũng đến Hồ Hoàn Kiếm. Hồ nằm giữa TT thành phố. Diện tích hồ khá rộng. Nước hồ trong xanh và yên bình. Đôi khi gió hoàn toàn có thể làm gợn sóng mặt hồ. Xung quanh hồ là những hàng cây cổ thụ được trồng theo thời hạn. Xung quanh hồ có đền Ngọc Sơn, tháp Rùa và đài Nghiên cổ kính. Cầu Thê Húc sơn đỏ, cong như con tôm. Qua cầu Thê Húc là đền Ngọc Sơn cổ kính, uy nghiêm. Trước cổng chùa là cây đa cổ thụ có tuổi đời vài ba năm. Giữa hồ là Tháp Rùa kiến ​ ​ trúc vô cùng độc lạ. Sau chuyến đi này, tình yêu và niềm tự hào về quốc gia của tôi ngày càng vững mạnh. Tôi muốn đi du lịch nhiều hơn với cha mẹ.

Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của em với thầy cô giáo

Tôi có biết bao kỉ niệm vui buồn dưới mái trường thân yêu thuở cắp sách đến trường. Tuy nhiên, kỷ niệm mà tôi sẽ không khi nào quên trong suốt cuộc sống này là kỷ niệm về người thầy đã nắm tay tôi say sưa và miệt mài viết khi tôi học viết vào lớp một. Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của em với thầy cô giáo Năm 6 tuổi, tôi bước vào năm thứ nhất với tâm trạng háo hức. Tôi học cách đọc rất nhanh. Bạn chỉ hoàn toàn có thể nghe giáo viên đọc nó một lần và sau đó đọc theo. Nhưng viết lách là một hành trình dài khó khăn vất vả so với tôi. Tôi thuận tay trái. Ngay từ khi còn nhỏ, mẹ đã dạy tôi cầm bút bằng tay phải. Nhưng bất kể khi nào không có ai nhìn, tôi đổi chủ. Cô giáo tiên phong của tôi tên là Ngọc. Đúng như tên gọi của mình, cô ấy xinh đẹp, rạng rỡ, ngọt ngào và dễ mến. Cô ấy biết tôi thuận tay trái, thế cho nên cô ấy thường xuống bàn của tôi để xem tôi viết gì. Khi bước vào học kỳ hai, tất cả chúng ta luyện viết những vần âm thường và viết những bài chính tả dài. Những con chữ dần được viết nguệch ngoạc. Trong giờ học chính tả hôm đó, cô ấy chép từ tròn từ bảng đen và chúng tôi chép vào vở. Vì cô ấy không chú ý, tôi lại chuyển sang viết. Sau giờ học, Ms. Ngọc trả lại bài chính tả cho chúng tôi. Cô ấy khởi đầu phản hồi. Đột nhiên cô ấy nhắc đến anh. “ Hôm nay, bạn Gia Bảo của bạn đã cải tổ được năng lực viết lách. Nhưng bạn có vẻ như đang quên một điều ”. Tôi hoảng sợ nhìn xuống. Với tà áo dài thướt tha, cô bước đến bàn và nói : “ Khi viết, bạn có nhớ mình đã viết gì và cách cầm bút không ? ” Cả lớp đồng thanh lặp lại những gì cô đã nói với cô. cô ấy nói một lần nữa. “ Nhưng bạn Gia Bảo vẫn quên. Hôm nay bạn ấy chê Gia Bảo trong lớp ”. Sau đó, cô ấy nhìn thẳng vào tôi và nói, “ Tôi mong Gia Bảo nhớ lại những gì tôi đã nói với cô ấy ”. Một số người bạn của tôi đã cười một cách không dễ chịu. Khi nghe những lời đó, khuôn mặt cô ấy nóng lên, nước mắt cô ấy trào ra và những trang viết tay của cô ấy nhăn lại. “ Hôm nay tôi thấy những vần âm của bạn được làm tròn đều nhau. Bạn viết hay hơn nhiều bạn hữu của tôi. ” ‘ Cô ấy nói nhẹ nhàng. lớp im re. Tôi nhận được lời khen và cảm thấy tự do, thế cho nên tôi đã nôn ra cơn tức giận của đứa con trai hiếu chiến của mình. Kể từ đó, tôi đã luyện viết tay phải của mình một cách đồng điệu. Khi tôi học lớp hai của trường tiểu học, tôi đã hoàn toàn có thể viết những câu rất ngăn nắp. Dù giờ đây tôi không còn được học cùng cô nhưng những bài học kinh nghiệm mê hoặc hay những lời dạy ân cần của cô vẫn còn in sâu trong trái tim tôi.

Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của em về một người bạn mà em nhớ mãi

Mỗi tất cả chúng ta đều có những trải nghiệm quý giá trong đời sống. Qua những trải nghiệm như vậy, mọi người rút ra được điều gì đó quý giá cho bản thân. Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của em về một người bạn mà em nhớ mãi Bạn thân nhất của tôi là Minha. Chúng tôi là hàng xóm và bạn học. Điều đó làm cho tình bạn của họ bền chặt hơn. Min-ha là một người bạn hiền lành và ít nói, trong khi tôi năng động và hướng ngoại. Haha và tôi thường giúp sức nhau khi học và trở thành bạn của nhau. Tôi nhớ một lần khi tôi mải mê xem phim mà quên mất việc học. Hôm sau, cô giáo nhu yếu cả lớp làm bài kiểm tra 15 phút. Tôi ngồi đó và không hề làm gì cả. Thấy vậy, Minha đã bí hiểm tát vào tay tôi. Thì ra là Hà muốn copy bài của bạn. Tôi thậm chí còn còn không nghĩ về nó và chỉ sao chép bài viết của Haha. Khi nhận xét về bài thi ở lớp tiếp theo, cô giáo nói : – Tôi rất lấy làm tiếc vì trong lớp vẫn còn hiện tượng kỳ lạ chép bài. Min-ha và Tu-chan, bạn có gì muốn nói với tôi không ? Khi nghe bà Evà nhắc đến tên chúng tôi, chúng tôi rất lo ngại. Cả lớp mở màn buôn chuyện rối loạn. Cô giáo nói tiếp : – Cô thường dạy học viên trung thực trong những kỳ thi. Có thể xóa điểm nếu hiệu quả thi không tốt. Nhưng nếu bạn lừa dối, cô ấy sẽ không khi nào tha thứ cho bạn. Sau khi nghe thầy nói, tôi biết mình phải chịu nghĩa vụ và trách nhiệm. Tôi ngay lập tức đứng dậy và nói với cô giáo. – Cô ơi … Là tôi theo học bài của Minha ! – Không … Cô ơi, em có bạn Thu Trang của em đi theo học ạ ! Sau đó giáo viên nói : – Thu Trang rất biết nhận lỗi. Thật sự tốt. Nhưng Min-ha cũng sai khi để bạn chép bài trong lớp. Lần này tất cả chúng ta hãy làm một bài kiểm tra khác. Lần sau bạn có bị ốm không ? Cả hai chúng tôi đều thở phào nhẹ nhõm. – Vâng. Đó là một trải nghiệm đáng nhớ so với tôi. Kể từ đó, tôi luôn nỗ lực không mắc phải sai lầm đáng tiếc đó. Tình bạn với Min-ha ngày càng thân thiện.

Video hướng dẫn kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của em

Đánh Giá kể về một trải nghiệm đáng nhớ

Đánh Giá – 9.4

9.4

100

Hướng dẫn kể lại một trải nghiệm đáng nhớ hay cụ thể !

User Rating: 4.6 ( 1 votes)